Địa chỉ: 05 Phạm Hữu Lầu, Phường 4, Tp Cao Lãnh, Đồng Tháp - Điện thoại: 0277.3871588
► Tin tứcHọc tập & làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí MinhQuê hương năm tấn đón Bác

Quê hương năm tấn đón Bác

Cập nhật ngày 14/03/2018

Nội dung mẩu chuyện

Nhận được điện triệu tập hợp Ban Thường vụ, tôi vẫn yên trí coi như mọi kỳ họp lệ. Nhưng đến cuộc họp tôi thấy anh Đông vui vẻ khác thường. Kể ra thì mọi người đều vui cái vui chung của toàn Đảng, toàn dân làm nên năm tấn. Nhưng cái vui này cộng thêm vui mới. Khi anh Đông nói là chúng ta chuẩn bị đón Bác về thăm thì ai nấy phấn khởi khác thường. Bác về! Nghe hai tiếng đó sao mà xúc động, hồi hộp. Tôi nghĩ trong hoàn cảnh thời chiến, đường đi lại khó khăn mà Bác còn dành thì giờ về thăm Thái Bình thì đó thật là một sự quan tâm đặc biệt của Bác và Trung ương Đảng đối với một tỉnh vừa lập công năm tấn. Anh Đông và tôi được đi đón Bác, lòng tôi lại càng rộn ràng, phần vì vinh dự, phần lo trách nhiệm. Ngồi trên xe, hai anh em đã bàn nhau khi gặp Bác sẽ nói gì. Tôi chuẩn bị sẵn một dàn bài trong đầu. Xe dừng ở bến đò Triều Dương, chúng tôi sang đò đón Bác. Một đồng chí bảo vệ gặp chúng tôi nói nhỏ:

- Bác đã đến.

Xe xuống phà, Bác ngồi trong xe, không ai biết.

Khi lên bến, tôi chào Bác.

Anh Đông được Bác gọi ngồi cùng xe, tôi đi xe sau.

Tới đò Cống Vực, canô mắc cạn không vào được bờ. Tôi không rõ anh Đông lo lắng thế nào. Còn tôi thì rất bối rối vì sợ Bác chờ lâu ở ngay bến phà trong thời chiến. Cuối cùng phải dùng thuyền nan ra đưa Bác vào bờ. Tôi đỡ Bác trèo lên dốc đê, và rất lo Bác mệt. Bước lên mặt đê, Bác hỏi vui chúng tôi:

- Còn có lối nào đi lý thú hơn nữa không các cô, các chú?

Tôi không hiểu ý Bác, tưởng Bác hỏi có lối đi bộ nào không nên tôi thưa:

- Mời Bác lên xe, chứ về chỗ chúng cháu còn xa lắm.

Anh Tố Hữu quay sang bảo tôi:

- Bác phê bình đấy!

Tôi rất ân hận vì tỉnh mình bố trí chuyến phà cồng kềnh quá làm Bác vất vả.

Về tới xã Tân Hòa (huyện Thư Trì) chúng tôi đón Bác vào một căn nhà tranh, nời làm việc của anh Đông trong thời gian sơ tán.

Tối đến, dưới ánh đèn dầu, chúng tôi ngồi quây quần bên Bác, Bác kể chuyện hồi Bác ở Pháp, ở Anh. Bác sang Ấn Độ... Bác nói đại ý: Ở Pháp, người ta đi đâu tí tí đều đi xe, nhưng Bác nghĩ mình ngồi trên xe thì còn biết sao được việc trong xã hội, còn nghe thấy được gì, cho nên Bác đi lại đều cố đi bộ, trừ khi đi xa. Những người Pháp ở quanh Bác thấy vậy cũng bảo nhau làm như Bác, họ cũng đi bộ. Hồi Bác sang Ấn Độ, người ta mời Bác đi thăm một cây tháp cao nhiều tầng. Khách tham quan muốn lên thăm tầng trên thì đã có loại thang đặc biệt kéo lên. Bác trèo bộ. Thế là tất cả các nhà báo, chụp ảnh, quay phim cũng làm theo Bác.

Quang cảnh quây quần vui như Tết, không ai muốn rời Bác. Sau đó, các đồng chí Thường vụ báo cáo với Bác về tình hình địa phương. Bác hỏi tỉ mỉ về sản xuất, đời sống, việc học hành... Bác hỏi tôi:

- Thế cô phụ trách công việc gì?

- Thưa Bác, cháu phụ trách công tác tài chính, thương nghiệp ạ.

- Cô có lo thiếu hàng phân phối cho dân không?

- Thưa Bác, cháu cũng thấy khó lắm ạ.

- Đừng sợ không có hàng, cốt sao phân phối công bằng, hợp lý, hàng ít mà phân phối tốt sẽ bảo đảm đoàn kết tốt.

Bác hỏi tiếp:

- Ở đây, có bao nhiêu phụ nữ tham gia công việc chính quyền?

Tôi không nhớ rõ con số, đành báo cáo chung chung:

- Thưa Bác có nhiều, hầu hết các xã đều có, có một số chị làm Chủ tịch, và nhiều chị làm Phó Chủ tịch.

Bác lại hỏi:

- Ở đây còn tệ đánh vợ, có đúng không?

Tôi đang phân vân thì anh Đông đã thưa:

- Thưa Bác, vẫn còn ạ!

Đến đây, Bác nói, giọng nghiêm nghị hẳn:

- Đánh vợ là tệ rất xấu, chúng ta làm cách mạng để tranh lấy bình quyền, bình đẳng, gái trai ngang quyền với nhau. Lênin đã nói “Phụ nữ là một nửa xã hội. Nếu phụ nữ chưa được giải phóng thì xã hội chưa được giải phóng”. Bản thân phụ nữ phải tự mình phấn đấu để giữ gìn quyền bình đẳng với đàn ông. Đàn ông phải quý trọng phụ nữ. Có người còn đánh chửi vợ, đó là một điều đáng xấu hổ. Như thế còn gì là tình nghĩa vợ chồng. Như thế là phạm pháp, là dã man. Việc này Hiến pháp đã quy định. Đảng phải nghiêm khắc.

Tôi nghe Bác nói xúc động quá và thấy mình còn có nhiều thiếu sót.

Bác hỏi tình hình xã Nam Cường, xã cách đây bảy năm Bác đã về thăm. Bác gửi lời thăm hỏi, nhắc nhủ bà con Nam Cường làm tốt sẽ có ngày Bác lại về thăm.

Hơn 10 giờ đêm, sợ Bác mệt, chúng tôi mời Bác đi nghỉ.

Sáng hôm sau, Bác dậy sớm, tay xách đèn bão bước ra nhà ngoài:

- Năm mới, Bác chúc Tết các đồng chí.

Chúng tôi vui sướng ngỡ ngàng nhìn Bác rồi nhìn nhau. Bấy giờ mọi người mới nghĩ ra hôm ấy là mồng một Tết dương lịch, chúng tôi không vào chúc Tết Bác trước thật là một thiếu sót.

Chúng tôi mời Bác tới đình Phương Cáp, xã Hiệp Hòa, là nơi cán bộ đang tập trung đón Bác.

Chúng tôi theo Bác đi giữa hàng cây xanh, Bác hỏi:

- Hàng cây này trồng đã lâu chưa?

Anh Đông trả lời:

- Thưa Bác, trồng trong những dịp Bác phát động “Tết trồng cây”.

Đường đến địa điểm phải đi bộ một quãng khá dài, chúng tôi băn khoăn sợ Bác mệt, nhưng Bác đi ung dung, vừa đi vừa hỏi chúng tôi về việc xây dựng đồng ruộng, sửa sang đường sá, cải tạo nông thôn. Thấy bên đường có chiếc cầu tre bắc chưa cẩn thận, Bác chỉ chiếc cầu nói:

- Các cô, các chú phải lo sửa ngay để người qua lại khỏi ngã.

Bước tới đình Phương Cáp, thấy anh chị em mừng rỡ vỗ tay, Bác tươi cười khoát tay ra hiệu cho mọi người ngồi xuống.

Rồi Bác bước tới đứng trước bàn. Thấy anh Đông định giới thiệu, Bác cười và nói:

- Chú định giới thiệu Bác à!

Cả hội trường cười vui vẻ. Đoạn, Bác nói:

- Bây giờ thì Bác làm nhiệm vụ giới thiệu: Đây là đồng chí Hoàng Anh phụ trách nông nghiệp, đồng chí Tố Hữu phụ trách tuyên giáo, còn đồng chí này (Bác chỉ anh Đông), các chú biết cả rồi chứ?

Tất cả lại cười. Bác bắt đầu nói chuyện với mọi người, đại ý: Hiện nay, nhiệm vụ quan trọng nhất của toàn Đảng và toàn dân ta là sản xuất giỏi, chiến đấu giỏi để đánh thắng giặc Mỹ xâm lược.

Các chiến sĩ ở mặt trận phải có đủ vũ khí, phải nắm vững chiến thuật để đánh thắng giặc Mỹ xâm lược. Trên mặt trận sản xuất, cán bộ và xã viên phải nắm vững kỹ thuật canh tác để thâm canh.

Muốn làm tốt những công việc sản xuất thì phải tổ chức và phân bố sức lao động cho tốt. Sau này, kháng chiến thắng lợi, chúng ta sẽ có nhiều máy móc để thay thế sức người và sức trâu bò. Nhưng bây giờ chúng ta còn cần nhiều sức trâu, bò. “Con trâu là đầu cơ nghiệp”. Cần chăm sóc trâu, bò, không được để trâu, bò đói rét. Muốn sử dụng tốt sức người vào công việc sản xuất, thì cần ra sức cải tiến công cụ. Một người gánh khỏe chỉ gánh được bốn mươi cân, nhưng một người kéo một cái xe thì có thể chở được hơn một tạ, tức là gấp mấy lần gánh. Sức người có nhiều loại: có thanh niên, có phụ nữ, có người trẻ, có người già. Phải phân công cho hợp lý, người khỏe thì làm việc nặng, người yếu thì làm việc nhẹ. Phải đặc biệt chú ý đến sức lao động phụ nữ. Phụ nữ là đội quân lao động rất đông. Phải giữ gìn sức khỏe cho phụ nữ để chị em tham gia sản xuất được tốt.

Các hợp tác xã phải có những tổ giữ trẻ tốt, bảo đảm cho phụ nữ có con mọn có chỗ gửi con để yên tâm lao động. Một điều Bác nhấn mạnh nữa là phải quý trọng phụ nữ.

Bác hỏi:

- Nghe nói ở Thái Bình có một số người còn đánh vợ, có không?

- Thưa Bác, có ạ, còn ít thôi ạ.

- Không ít đâu, các chú phải có gan mà nhận, chú nào đánh vợ thì dũng cảm giơ tay lên.

Cả hội trường nhìn nhau im lặng, có đồng chí nói rụt rè:

- Chúng cháu không dám đánh, chỉ kỳ kèo thôi ạ.

- Kỳ kèo rồi tiến tới bạt tai.

Bác chỉ một đồng chí nữ ngồi gần đó và hỏi:

- Cô có bị đánh lần nào không?

- Thưa Bác, chồng cháu cũng là cán bộ nên không đánh vợ ạ.

- Có đúng không? Bác nghe nói rằng đánh vợ công khai sợ bị phê bình cho nên có đánh thì chỉ đánh lén thôi. Còn các cô có khi bị chồng đánh nhưng không dám nói. Đánh vợ là tệ rất xấu. Chi bộ Đảng phải giáo dục đảng viên, nhân dân về quyền bình đẳng giữa vợ và chồng. Đoàn thể phụ nữ và thanh niên phải bảo ban nhau cách cư xử hòa thuận trong gia đình. Bác mong rằng: từ nay về sau sẽ trừ bỏ thói xấu đánh chửi vợ, các cô các chú có làm được không?

- Được ạ!

Cả hội trường đáp lại và vỗ tay giòn giã.

Nghe Bác nói về phụ nữ, tôi thấy nghẹn ngào. Chăm lo đời sống chung của nhân dân, Bác quan tâm rất nhiều đến phụ nữ. Bác đã thấu rõ phụ nữ là những người bị áp bức nhiều, bị đau khổ nhiều dưới chế độ cũ. Ngày nay, phụ nữ đã được giải phóng thì phải tẩy rửa cho hết những tàn dư của xã hội phong kiến, thực dân vẫn coi thường, khinh rẻ phụ nữ. Tôi đinh ninh trong lòng phải ghi nhớ lời Bác và phải cùng chị em phấn đấu thực hiện lời dạy bảo của Bác.

Bác ra khỏi hội trường, chúng tôi xúm xít quanh Bác, được chụp ảnh chung với Bác. Bác ra về trên đường làng, dừng chân thăm bà con thôn xóm, âu yếm xoa đầu các cháu nhỏ. Đường làng mỗi lúc một đông, có người đương làm đồng được tin, vội chạy lên đón Bác. Tới đầu xóm Dân Chủ, một toán thiếu niên, nhi đồng tiến lại gần và đồng thanh: - Chúng cháu chào Bác ạ!

Bác tươi cười hỏi:

- Các cháu có ngoan không?

Thưa Bác, có ạ.

- Có chăm học không?

- Thưa, có ạ.

- Có vâng lời bố mẹ không?

- Thưa có ạ!

- Chìa tay cho Bác xem nào.

Bác gật đầu tỏ ý bằng lòng vì thấy những bàn tay xinh xắn, nhỏ nhắn của các cháu sạch sẽ. Bác gọi một đồng chí lấy kẹo chia cho các cháu.

Bác xoa đầu mấy cháu:

- Các cháu thích hát bài gì?

- Dạ, bài “Gải phóng miền Nam” ạ.

- Các cháu hát cho Bác nghe.

Bác đưa tay bắt nhịp, các cháu hát vang. Đồng bào đứng xung quanh nhìn Bác, nhìn con em mình, nét mặt vui tươi hớn hở. Có người rưng rưng nước mắt vì sung sướng và cảm động. Bác đi, mọi người lưu luyến tiễn Bác, hàng cây xanh như cũng vẫy chào Bác.

 
 

Lê Thị Định

(Theo: Bác Hồ với sự tiến bộ của phụ nữ)

Trích “Những chuyện kể về tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” trang 161 - 169. Sách hiện đang sẵn sàng phục vụ bạn đọc tại Thư viện tỉnh Đồng Tháp: Phòng đọc tại chỗ: KEVV16.1784; Phòng mượn: MEVV16. 4856-4857.

Thư viện tỉnh Đồng Tháp
Địa chỉ: 05 Phạm Hữu Lầu, Phường 4, Tp Cao Lãnh, Đồng Tháp
Điện thoại: 0277.3871588; Email: dongthaplibrary@thuviendongthap.com
Địa chỉ trang tin: http://www.thuviendongthap.vn hoặc http://www.thuviendongthap.com
Trang chủ | Liên hệ
 
Giấy phép số: 17/GP-TTĐT, cấp ngày 10/01/2012 do Cục quản lý PTTH & TTĐT cấp.